Tìm kiếm google

Google
HẢI LĂNG HÔM NAY

Bây giờ là mấy giờ?

Tài liệu

Hỗ trợ trực tuyến

Điều tra ý kiến

Bạn thấy website của chúng tôi như thế nào?
Đẹp
Bình thường
Đơn điệu
Ý kiến khác

Thống kê

  • lượt truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Sự kiện trong ngày

    Thành viên trực tuyến

    2 khách và 0 thành viên

    Sắp xếp dữ liệu

    DANH LAM THẮNG CẢNH

    Tải phần mềm

    Chào mừng quý vị đến với Website Phòng GD&ĐT Hải Lăng.

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
    Gốc > THƠ QUÊ HUƠNG >

    Hải Lăng -quê mới dần quen


    Viết cho 20/11
      Thơ Trương Thị Hằng Nga -Trường tiểu học Hải Dương

    CẢM TÁC 1

     



    Tôi về trường lẻ chiều nay

    Nắng chang chang nắng bao tay,bịt bùng.

    Con đường hun hút gió tung

    Chiếc xe đạp cũ rung rung tiến về.

     

    Phía trước ngào ngạt hương quê

    Bên kia là cả bờ đê hẹn hò.

    Tôi đang lái những chuyến đò

    Chở bao khách nhỏ ửng gò má hây.

     

    Vì em tôi đến nơi đây

    Mặc cho mình đã hao gầy tuổi xuân

    Vẫn bên em đó mỗi tuần

    Xây bao mộng ước ghép vần yêu thương.


     

    CẢM TÁC 2


    Em chờ tôi đứng vẫy tay

    Hôm nay cô giáo đến ngày dạy đây.

    Học trò má đỏ hây hây

    Trông cô mảnh dẻ gầy gầy mà thương.

     

    Sớm sớm cô rẻ màn sương

    Mau mau đến lớp,đến trường cùng em.

    Đến khi chạng vạng nhá nhem

    Một mình một bóng tách rèm hoàng hôn.

     

    Cô em có một tâm hồn

    Trắng trong,khiêm tốn xiết khôn mặn mà.

     

    SẮC THU

    Hải Dương đất mới dừng chân
    Dẫu rằng xa lạ tình thân bén cùng
    Phèn chua,ruộng trũng,đất bùn
    Mà lòng phơi phới chí nung sẵn sàng
    Cuộc đời mới đặng sang trang
    Ngày mai đang tới rộn ràng sắc thu.

    cogiaomn.vnweblogs.com  Thơ Trương Thị Hằng Nga
     

     
    ( Bài thơ là cảm tác trước cảnh lụt của bà con vùng Moon công tác vào những ngày đầu tháng 9.
    Xin được chia sẻ bằng cả tấm lòng.)

    THƯƠNG LẮM MỘT VÙNG QUÊ

    Nắng vàng địu mấy tầng mây

    Chợt mưa giăng mắc bay đầy lối đi

    Sấm ầm ầm,sét ghen chi?

    Mà trưa se thắt nước tì hàng cây.


    Không còn má đỏ hây hây

    Cô học trò nhỏ giờ lây muộn phiền

    Thóc vàng mưa thốt ngoài hiên

    Đôi quang gánh nặng mẹ hiền oằn vai

    Lúa đồng trĩu hạt nhà ai

    Bởi chưa gặt kịp ai lai về nhà?

    Gío lùa còng cả lưng cha

    Lụt tràn bì bõm người ra ,nước vào

    Không còn ranh giới bờ- ao

    Chim non ướt cánh-quạ chao liệng vòng.


    Đời nhà nông quả long đong

    Chớp trông,oi chịu nhói lòng thiên tai

    Vẫn mong mỏi một ngày mai

    Một ngày êm ấm ,đêm dài mộng an.

    EM SỢ

     

    Gặp anh,em sợ chính em

    Qủa tim ai xách,say mèm câu thơ.

    Về nhà e lại nằm mơ

    Chẳng hay anh có ơ hờ ngó mong?

    Tình ai ấp ủ trong lòng

    Chòng chành cõi mộng vít cong cõi đời.

    Gặp chi tình tội người ơi

    Bởi vì câu hát,cái cười quá duyên.

    Để rồi không thể nào quên

    Hằng đêm em luyện cho mềm câu kinh.

    Cầu cho trời đất thấu tình

    Ban cho tình của chúng mình bền lâu.



     


    Trương Thị Hằng Nga @ 20:31 17/11/2009
    Số lượt xem: 207
     
     
    Gửi ý kiến
    print

    TRUYỆN CƯỜI

    MÈO CON