Chào mừng quý vị đến với Website Phòng GD&ĐT Hải Lăng.
Trang thơ Hằng Nga
|
Thi phẩm lục bát:
Cùng chàng dạo bước vườn thơ một chiều? Hàn huyên trò chuyện rất nhiều Cuối cùng chàng bảo chàng yêu tôi rồi.
Về nhà hết đứng lại ngồi Đi vào rồi lại... bồi hồi... đi ra. Có gì biến đổi trong ta? Trái tim chợt ngỡ tan ra vỡ òa...
Mình tôi trống một chỗ nằm...
Chẳng duyên, chẳng nợ. Đêm về nhớ chăng? Bây chừ em phải làm răng Cho mi ngon mộng, cho căng má hồng? Không quen. Không lạ. Tình không. Mà như trời buộc bao đồng vào em!
Một bờ vai tựa, một ngày bên anh. Một tia hy vọng mong manh Một đêm ngon giấc - mộng lành ái ân. Một con tim nhỏ réo ngân Một lời hò hẹn ghép vần yêu thương!
Để em tinh lọc từng dòng nhục vinh. Quệt ngang khóe mắt chữ tình Trải bao năm tháng in hình chân chim.
Đã khô đi một trái tim Dẫu thình thịch đập mà ghim dấu sầu. Dòng lục bát chẻ từng câu Gấp từng kỷ niệm mà xâu chuỗi lòng.
Đặt dấu chấm. Thế là xong! Một đời lận đận, long đong cũng đời!
Trương Thị Hằng Nga CHUYỆN HAI ĐỨA MÌNH Anh là độc giả nghiền tôi |
|
|
|
Đêm Đông - Một bài thơ cảm động
ĐÊM ĐÔNG
Đêm đông Lạnh Cầm cập run Ngoài kia gió bấc, mưa phùn rơi rơi... Lần tìm hơi ấm người ơi! Lòng nghe mặn chát, tả tơi lệ nhòa. Tuột rồi. Choàng mớ chăn hoa Ủ cùng đắp đối cho qua tháng ngày Xa rồi. Đâu hỡi vòng tay? Xa rồi. Đâu nữa nồng say rượu tình!
Bây giờ cô lẻ một mình Cầm lòng sao đặng khi bình minh lên?
TRƯƠNG THỊ HẰNG NGA
Trong bốn mùa Xuân - Hạ - Thu - Đông, mùa nào cũng là đề tài cho thi sĩ giãi bày tâm trạng. Nhiều thi sĩ viết về mùa Xuân với nhiều cung bậc tình cảm; nhiều nhà thơ viết về mùa hạ với nỗi nhớ mong cháy lòng và cũng nhiều tác giả viết về mùa Đông với khát vọng yêu thương ấm áp chân thành. Tôi đã đọc không ít thơ viết trong mùa Đông, nhưng khi đọc đến bài "Đêm đông" của tác giả trẻ Trương Thị Hằng Nga, tôi thật cảm động, và những cảm xúc ấy chợt dâng trào lên mà khó có ngôn từ nào diễn tả cho hết được!
Đêm đông Lạnh Cầm cập run Ngoài kia gió bấc, mưa phùn rơi rơi...
Hai câu thơ mở đầu với thể lục bát tách ra 5 dòng gợi trường liên tưởng thời tiết se lạnh của thiên nhiên thường gặp vào mùa đông giá buốt! Chủ thể tiếp nhận cái lạnh thiên nhiên thấm vào da thịt, cầm cập, run rẩy đối lập với tự nhiên bên ngoài "gió bấc" thổi và "mưa phùn rơi rơi". Cái hình ảnh này chúng ta bắt gặp trong đời thường của biết bao người, nhưng đi vào trong thơ Hằng Nga tự nhiên như dòng chảy nhẹ nhàng mang cái buốt giá đêm đông. Trong cái lạnh của thiên nhiên, lẽ thường con người ta tự tìm đến cái ấm để chống chọi với cái rét khắc nghiệt của thời tiết. Do vậy câu thư 3 và 4 ra đời như một lẽ tự nhiên vốn có: "Lần tìm hơi ấm người ơi! Lòng nghe mặn chát, tả tơi lệ nhòa..." Tại sao "mặn chát"? Tại sao "tả tơi lệ nhòa"? Phải chăng cảnh cô đơn đến xót xa của người phụ nữ khát khao hơi ấm không tìm được trong cái lạnh. Ngay cả trong cái chăn ấm người tìm ấp ủ "cho qua tháng ngày" cũng "tuột" ra ngoài. Nhường cho những hoài niệm, những dòng tâm trạng tuôn trào như dòng sông chảy về biển cả tình yêu ngọt- đắng:
Xa rồi. Đâu hỡi vòng tay? Xa rồi. Đâu nữa nồng say - rượu tình!
Tình cảm con người thật kỳ lạ! Những người đang sống bên nhau thì có thể chưa nhận ra hạnh phúc cạnh mình nên cứ mải kiếm tìm nơi chân trời góc bể, những người xa nhau mới cảm thấy hết nỗi cách xa thương nhớ, để tình thương yêu dâng lên với khát khao ấm áp! Thèm cụng nhau chén "rượu tình" chuếnh choáng men say trong vòng tay say đắm, trao nhau yêu thương nghìn năm vốn có. "Xa rồi. Đâu rồi hỡi vòng tay?" Hai câu trong một câu lục, nói lên hai điều: Trước hết là khẳng định "Xa rồi"- Nghĩa là tình yêu quá khứ đã không còn nữa hoặc có thể "chia xa" - Có lẽ trắc trở trong tình duyên, một sự trắc trở không ít của các cặp vợ chồng trong cuộc sống... Nhưng có thể khẳng định rằng nhân vật trữ tình trong bài thơ thật sự cô độc. Ý thứ hai trong câu này là một câu hỏi tu từ! "Vòng tay" "không còn" không phải hỏi mà khẳng định! Điệp ngữ "xa rồi" vừa nhấn mạnh vừa khẳng định kết quả cuộc chia tay, không phải tiếc nuối mà là xót xa, quặn thắt!
Ý thơ trải dài, lời thơ cô đọng, tình thơ mênh mang pha chút xót xa chua xót! Hai câu kết khiến người đọc không thể không "cầm lòng" cuốn hút theo tâm trạng tưởng chừng lơ lửng của người thơ:
Bây giờ cô lẻ một mình Cầm lòng sao đặng khi bình minh lên?
Lại kết thúc bằng câu hỏi tu từ nhưng lần này khác với tâm trạng trước. Chính câu hỏi kết bài này giúp bài thơ nâng tầm tư tưởng, hướng niềm cô đơn khát khao cháy bỏng trở lên tích cực hơn, ấm áp hơn. "Khi bình minh lên" chính là lúc mặt trời xua đi giá lạnh, mang lại sự ấm áp cho vạn vật, có cả con người. Và hy vọng ánh mặt trời cũng mang lại ấm áp cho tình yêu!
Bài thơ nhẹ nhàng, sâu lắng, đằm thắm nhưng để lại trong lòng người đọc có nỗi buồn xa xót, có tin yêu về tương lai, có hạnh phúc đợi chờ, có bình minh ấm áp của cuộc sống! Với tôi, đây là một bài thơ hay đáng trân trọng!
10.01.2010
Lê Bá Duy Điện thoại: 0169.6506939
|
KHÔNG ANH
Không anh gió cũng dỗi hờn
Nhìn đâu cũng thấy một vườn tương tư.
Không anh trời đất lắc lư
Cứ như vũ trụ chao từ câu kinh.
Không anh căn phòng lặng thinh
Đất trời cáu tính giật mình giăng mây.
Bởi yêu làm dạ rứt ray
Vì say mới gặp một ngày bão giông.
Bây chừ em hết ngó trông
Không mong. Không ngóng. Không hòng duyên tơ.
Tối ngày mê mẩn làm thơ
Cứ coi như nợ giấc mơ thiên đàng.
Không anh khuyết cả trăng rằm
Đến con chim vẹt ngậm tăm chẳng rằng.
Mặt trời ủ rũ ngủ đông
Ngôi sao le lói tầng không lu mờ.
Không anh lỗi hẹn vần thơ
Câu từ như nhện giăng tơ thẫn thờ.
Không anh mây chợt lững lờ
Mưa như chàng ngốc ngu ngơ trước đời.
Trái ngang, gian dối người ơi
Thuyền duyên lỡ chuyến đò xuôi mất rồi .
Đành gạt nước mắt mà thôi
Chòng chành con sóng lướt trôi kiếp người.
Không anh, dùng dằng cuộc chơi
Chẳng vui mà vẫn nụ cười méo môi.
Không anh, chỉ mình em thôi
Tội cho một kiếp... mồ côi tình sầu.
NẾU MỘT MAI...
Bỏ anh ở lại trống không ngỡ ngàng
Giả từ em phải sang ngang
Mình anh đơn lẻ nhỡ nhàng tình xưa.
Em về nước mắt như mưa
Khóc cho tình lỡ người xưa đợi chờ
Nhớ chàng em gởi vào thơ
Theo chồng em để giấc mơ lỡ làng.
Từ mai ngày mới sang trang
Em về bên ấy làm nàng dâu ngoan
Mười hai bến nước đa đoan
Bên người em có còn xoan tuổi đời?
(Thương tặng vùng quê Hải Dương)
Nắng vàng địu mấy tầng mây
Chợt mưa giăng mắc bay đầy lối đi
Sấm ầm ầm,sét ghen chi?
Mà trưa se sắt nước tì hàng cây.
Không còn má đỏ hây hây
Cô học trò nhỏ giờ lây muộn phiền
Thóc vàng mưa thốt ngoài hiên
Đôi quang gánh nặng mẹ hiền oằn vai
Lúa đồng trĩu hạt nhà ai
Bởi chưa gặt kịp ai lai về nhà?
Gío lùa còng cả lưng cha
Lụt tràn bì bõm người ra, nước vào
Không còn ranh giới bờ- ao
Chim non ướt cánh-quạ chao liệng vòng.
Đời nhà nông quả long đong
Chớp trông, oi chịu nhói lòng thiên tai
Vẫn mong mỏi một ngày mai
Một ngày êm ấm, đêm dài mộng an.
ƯỚC GÌ TRỞ LẠI NGÀY XƯA
Ước gì trở lại ngày xưa
Cái thời tóc xõa mới vừa chấm vai.
Đôi mắt tựa như mắt nai
Lúng la lúng liếng con trai theo liền.
Kèm thêm cái lúm đồng tiền
Với chút duyên dáng,dịu hiền,thông minh.
Càng lớn em lại càng xinh
Lắm chàng lẻo đẻo "ghẹo tình tán yêu".
Trái tim em rụng một chiều
Trên miền sa mạc nên nhiều đa đoan.
Cũng là dâu thảo vợ ngoan
Cớ sao em lại chẳng xoan tí nào?
Ngồi buồn nhớ lại ngày nao
Mà nghe ký ức chênh chao tuổi đời!
T.T.H.N
VƯỜN YÊU
Đêm hè gió mát trăng thanh
Ước gì em được cùng anh chuyện trò.
Bên cầu hai đứa hẹn hò
Anh là bến đợi con đò là em.
Sông kia là một chất men
Cho đò gặp bến nên quen đường về.
Nghiêng nghiêng một mảnh trăng thề
Trầu xanh quấn lấy cau mê mẩn tình.
Một vầng trăng sáng lung linh
Một đôi bướm trắng rập rình vườn yêu.
Một em gái nhỏ yêu kiều
Bên chàng lãng tử dệt thêu mộng vàng.
GIẤC MƠ KHIÊM NHƯỜNG
(Cảm tác)
Chàng xách nước -nàng nhặt rau
Lo bữa cơm muộn cùng nhau thầm thì:
-Em à!cá nấu món chi?
Em rằng:- Anh muốn thứ gì em lo?
-Anh nè!cá nấu món kho?
Hay thả vào chảo rán cho nóng giòn?
Nấu canh chua nhé nửa còn?
Anh cười:- Em nấu đều ngon tuyệt mà!
Bữa ăn đông đủ cả nhà
Dù thiếu mắm muối vẫn và ngon ơ.
Ăn rồi mình lại làm thơ
Nửa đêm mình sẽ cùng mơ thiên đàng!
HẮN VÀ TÔI
Đôi khi tôi chẳng là tôi
Giùng giằng giận dỗi ghét rồi lại yêu
Vài lời dỗ ngọt là xiêu
Bao nhiêu tức tối chợt tiêu tan liền.
Hèn chi người bảo tôi hiền
Nịnh đầm hắn nói:- Cô tiên yêu nào!
Gieo vào tôi bao khát khao
Hẹn hò sau trước gởi trao mộng tình.
Tôi nghe hắn nói ngậm thinh
Biển tình chưa cạn lòng mình nhói đau
Con tim rỉ máu hoen màu
Nghĩ về giấc mộng trầu cau bẽ bàng.
XÚC CẢM
Lại một cái Tết lang thang
Lại một cái Tết nhỡ nhàng duyên em.
Lối cũ em lại mon men
Đường xưa mẹ đợi cũ mèm bờ rêu.
Nước mắt dàn dụa con kêu:
-Con về với mẹ thân yêu đây rồi!
Chỉ có mẹ hiểu con thôi
Dù trong,dù đục than ôi phận người.
-Con ơi "chín bỏ làm mười"
"Mười hai bến nước" ráng cười đi con.
Từ ngày con bước lon ton
Đến giờ khôn lớn mẹ còn phải lo.
Tiển con qua một chuyến đò
Gặp phải sóng gió mẹ dò chở che.
Con nằm bên mẹ mà nghe
Tuổi thơ trở lại vuốt ve tuổi gầy.
EM SỢ
Gặp anh,em sợ chính em
Qủa tim ai xách,say mèm câu thơ.
Về nhà e lại nằm mơ
Chẳng hay anh có ơ hờ ngó mong?
Tình ai ấp ủ trong lòng
Chòng chành cõi mộng vít cong cõi đời.
Gặp chi tình tội người ơi
Bởi vì câu hát,cái cười quá duyên.
Để rồi không thể nào quên
Hằng đêm em luyện cho mềm câu kinh.
Cầu cho trời đất thấu tình
Ban cho tình của chúng mình bền lâu.
TĨNH GIẤC
Nửa đêm tĩnh giấc canh ba
Choàng ôm cái gối xót xa phận mình
Căn phòng im vắng lặng thinh
Mình em lạc giữa vườn tình không hoa.
Nửa đêm cơn gió thoảng qua
Tim nghe băng giá,mưa sa cõi lòng
Tơ trời một mớ bòng bong
Sợi tình em dệt kén trong bão bùng.
Ngày mai biết có tương phùng
Chàng ơi!sao nối ngàn trùng cách ngăn?
Lòng thương mà dạ băn khoăn
Lẻ vầng trăng khuyết trở trăn tháng ngày.
Mời anh hãy đến quê em
Để nghe tiếng suối êm đềm lời ru
Ẩn trong bát ngát sương mù
Rạng ngời ánh mắt, vi vu gió ngàn
Lả lơi đắm đuối điệu phòn
Say sưa câu hát mười thương, chín chờ
Để cùng nhau dệt vần thơ
Rượu cần duyên thắm trời mơ đượm nồng
Vấn vương là sợi tơ lòng
Anh xe cho khéo dệt tình ái ân
Chứa chan như thể tình nhân
Trong như oanh hót, trắng ngần cà phê.
Ánh trăng thổn thức cơn mê
Trời chiều nhóm lửa sơn khê điệp trùng
Rừng xanh như níu người thương
Tiễn anh - núi lẻ nên Hòn Vọng Phu.
CHIỀU XUÂN
Chiều nghiêng như thể làm duyên
Câỵ hoàng hôn ngắm, suối hôn tóc thề.
Sương mù buông phủ cành me
Mai thời thủ thỉ mây se gió trời.
Ô kìa có hạt mưa rơi
Để đôi cánh én lã lơi chao tình.
Chùm đào hé nở thật xinh
Bên thềm vạt nắng lung linh hẹn hò.
Tình xuân đầy ắp con đò yêu đương.
Chiều nghiêng như thể làm duyên
Hoàng hôn buông xuống hôn lên tóc thề .
...
Các thể loại khác:
AI?
Đêm nay em không ngủ
Thử hình dung ngày mai
Khi thiếu vắng anh rồi
Ai người em tâm sự?
Giữa bao la vũ trụ
Biết gởi tình nơi đâu?
Cuối bộn bề bể dâu
Giọt sầu em ngấn lệ.
Ai người nghe em kể
Chuyện gần và chuyện xa?
Ai dỗ hạt mưa sa
Bằng câu đùa hóm hỉnh?
Ai lo em lỉnh kỉnh
Bao vấp váp đời thường?
Ai người để em thương
Gởi nỗi niềm nhung nhớ?
Ai nghe từng nhịp thở
Trong giá lạnh cô đơn?
Ai gieo em giận hờn
Để dùng dằng giận dỗi ?
Ai ghét yêu vô lối
Cứ đỗ tội ông trời?
Để lòng ai lệ rơi
Ướt nhoà bao nuối tiếc?
Ai nói câu giã biệt
Sau thao thiết lời trao?
Tựa cái nắng hanh hao
Chợt hồn em cháy khát.
Ai làm em tan nát
Cỏi lòng và trái tim?
CÂU CHUYỆN TÌNH YÊU
Em trót tặng anh bài thơ tình
Chẳng cần bút mực, chẳng dùng mail
Chỉ bằng tin nhắn trong đêm vắng
Qủa tim rộn nhịp gởi kèm theo.
-Anh chớ xem qua xóa cái vèo
Mà tim đau đớn từng thớ cơ
Tình em gói trọn trong thơ ấy
Tin gởi đi rồi nghĩ vẩn vơ.
-Anh sẽ vui mừng hay làm ngơ?
-Thơ thơ thẩn thẩn cái cô này
Thơ tình lãng mạng bay bướm thế!
Ngâm nga anh đọc suốt cả ngày.
Ngẫu hứng em càng viết càng hay
Đều đều anh có đọc mỗi ngày
Anh thành độc giả nghiền em nhất
Và em-triệu phú-tình đầy tay.
Tình em sẽ gỏ cửa trái tim anh
Em tin rằng có một ngày như thế
Một ngày kia mắt em không ngấn lệ
Đôi môi nồng đón nhận những nụ hôn.
Tình em hương dịu dàng tỏa ngát thơm
Trong vườn yêu lời ngọt ngào anh rót
Khúc tình ca sắc nhớ thương thánh thót
Theo em,anh đi suốt cuộc đời này.
Xin gởi trao bằng trọn trái tim say
Hương tình yêu:mắt,môi,niềm nhung nhớ...
Cả trời thơ nảy mầm trong dang dở
Ngút ân tình như sóng ngã về anh.
Tình em sẽ vĩnh cửu đẹp,bền,xanh
Trái tim anh vì em mà mở cửa
Cháy khát khao nổ bùng lên ngọn lửa
Soi dặm trường cho ta đến ngày mai.
BÀI THƠ KHÔNG VIẾT NHÁP
Sao mà em ngốc thế
Đã nhào vào yêu anh
Chẳng hay ý trời xanh
Chẳng cần hơn hay thiệt.
Anh ơi anh có biết
Nỗi thao thiết nhớ thương
Tội nghiệp đôi môi hường
Chờ nụ hôn chết lịm.
Mỗi hoàng hôn chiều tím
Tìm bóng dáng người thương
Cồn cào những vấn vương
Hướng tim về phương ấy.
Vì yêu đôi khi vậy
Em chút giận,chút hờn
Đó là lỗi cô đơn
Chứ em đâu muốn thế.
Tình em thành hoang phế
Trong bể ngọc tình yêu
Hồn lạc bến cô liêu
Chơi vơi trong hờ hửng.
Giữa ngàn trùng em đứng
Mà nghiêng ngã vì anh
Tình mộng ảo mong manh
Chẳng là nơi em tựa.
Em yêu anh như rứa
Anh có biết cho chăng?
TRĂNG VÀ NÚI
Hình ảnh trăng và núi xưa nay chắc chưa ai nói đến.Tình cờ tối hôm qua đóng của đi ngủ Moon đã ngạc nhiên khi thấy -trăng như treo,như sà trên đỉnh núi đằng xa xa.Và Moon đã nghĩ ra tứ thơ như thế .Ai ở miền núi sẽ thấy đó là hình ảnh có thực .Đẹp và nên thơ lắm- trăng sau rằm ánh sáng chỉ dìu dịu,không còn tròn lắm và cũng không sáng lắm mà có màu vàng hơi đỏ treo trên rặng núi đằng xa xa phía chân trời và cả bầu trời xanh nhấp nháy những vì sao như làm nền cho bức tranh lãng mạn,đa tình đó.Ai muốn ngắm trăng và núi xin mời lên Hướng Hóa nhé.
TRĂNG VÀ NÚI
Ô kìa!
trăng treo đỉnh núi
Hay chưa!
núi níu trăng ư?
Đêm hè chao đảo lắc lư
Ui chao!
núi liều đến thế?
Mới hay
núi nay rơi lệ
Cỗi cằn
núi cũng biết yêu
Lã lơi trăng quá yêu kiều
Chỉ quen
lầu son gác tía!
Đa tình
núi ra ngắm nghía
Thấu lòng
trăng dịu dàng buông
Hoà với trời đất chim muông
Khúc nhạc
tình yêu ngân vọng.
DỰ CẢM
Gĩa biệt một mai ơi Hướng Hoá
Hỏi con đường có nhớ dấu chân em?
Núi có niú trăng như ngày em ở?
Thơ có nảy mầm trên mảnh đất thân quen?
Gĩa biệt một mai ơi Hướng Hoá
Gío có thì thầm nghiêng ngã nắng trưa?
Mỗi hoàng hôn mây có vờn ôm núi?
Mưa có dặt dìu rơi giọt tình xưa?
Gĩa biệt một mai ơi Hướng Hoá
Thao thiết hương cà bịn rịn bay theo
Hồn mang đi lửa tình còn neo lại
Trái tim sầu treo nơi đỉnh cheo leo!
QUẢNG TRỊ TRONG TÔI
Có nơi đâu đau thương bằng quê tôi?
-72 nghĩa trang,hàng trăm nghĩa địa
Nơi Trường Sơn -kí ức thời đạn lửa
81 ngày đêm Thành Cổ máu rơi.
Có nơi đâu nghĩa tình bằng quê tôi?
-Hiền Lương cách ngăn 21 năm đằng đẵng
Bên nớ bên ni ôi nghĩa tình trĩu nặng
Vịnh Mốc ngầm sự sống vẫn sinh sôi
Có nơi đâu kiên cường bằng quê tôi?
-Khe Sanh -mậu thân chấn động địa cầu
Sân bay Tà Cơn địch bàng hoàng tháo tẩu
Nhà tù Lao Bảo nẫu gồng xích,đùi cui.
Có nơi đâu khô cằn bằng quê tui?
-Chang chang nắng đôi bàn chân bỏng rát
Đá trơ trơ ,lá gió Lào đánh nát
Đồng mạ non chẳng chịu nỗi rụi dần.
Có nơi đâu bằng quê tôi tảo tần?
-Chẳng quản nắng mưa lưng trần sớm tối
Sỏi đá hoá cơm ,nhọc nhằn nên hội
Để hôm nay Quảng Trị xứng anh hùng.
Có nơi đâu trong máu lửa tương phùng?
-Nôi kháng chiến dân che quân ẩn náu
Nơi Thạch Hãn nước hoà trong máu
Bao đau thương sông Hiếu vẫn êm đềm.
Mùa thu -mùa báo ân đến bên thềm
Tôi thắp thêm một nén nhang rực đỏ
Và mấy vần thơ đặng xin bày tỏ
Nỗi lòng mình đau đáu với quê hương.
CHIỀU THÀNH CỔ
Chiều nghiêng cúi mình bên thành cổ
Mây thoáng buồn khiến hạt lệ tuôn
Cỏ mơn man sao mà xanh thế?
Gío dịu dàng lay nhẹ hoàng hôn.
Một nấm mồ chung bao trái tim
Ngôi nhà ghi dấu sử oai hùng
81 ngày đêm quân không ngủ
Cho một ngày toàn thắng vẻ vang.
Mùa xuân sang hoa lại nở vàng
Vươn cành cây khẻ nẩy lộc non
Thạch Hãn đò xuôi,còn bến đợi
Một lòng Quảng Trị vẫn sắt son.
HUẾ TRONG TÔI
Trở về Huế- 10 năm dằng dặc
Vẫn thẹn thùng nghiêng nón bài thơ
Huế vẫn đẹp,đài các,mộng mơ
In kỉ niệm bên hàng phượng vĩ.
Huế trong tôi trở thành tri kỷ
Mỗi nhịp cầu gợi nỗi nhớ thương
Vẫn diụ dàng suối tóc sông Hương
Bên Bến Ngự vững vàng che chở.
Huế trong tôi người đi,tình ở
Vĩ Dạ chiều hai đưá sóng đôi
Huế êm đềm thổn thức lòng tôi
Nơi Đại Nội tình ai phong kín?
Huế trong tôi dẫu là cổ kính
Vẫn Tràng Tiền tà áo tím bay
Giọng em hò tha thiết đắm say
Biếc hoàng hôn một thời dâu bể.
Huế trong tôi sao mà gần thế
Dẫu dặm trường Huế mãi trong tim!
MUỐN
Muốn lặn sâu trong biển mặn
Nhặt mối tình đầu đánh rơi
Còn đâu hoa thì con gái
Dạt trôi tận bến bờ đâu?
Muốn chìm tận đáy sông sâu
Nhận lại trời yêu đã mất
Đâu rồi hương nồng ngây ngất
Một thời đã sống đã yêu.
Muốn bơi với đại dương chiều
Vớt thủa đẹp tươi phơi phới
Mới trao ngọt ngào âu yếm
Bỗng giờ biển cũng sầu rơi.
Con sóng ngày nao cuốn trôi
Của em một thời con gái
Nữa đời giật mình nhìn lại
Mối tình đầu chẳng phai phôi.
Ngày nao biển ,sóng sánh đôi
Mộng mơ một trời hẹn ước
Bây giờ mình em lạc bước
Nghe tình mặn chát bờ môi.
Dường như anh là "cái nửa"
Mà em ước nguyện bấy lâu
Tài hoa lại người nhân hậu
Dễ gì tìm kiếm được đâu.
Ước gì mình được sánh đôi
Cùng xây lâu đài hạnh phúc
Nếu là tình yêu đích thực
Xẻ núi ta cũng tìm nhau.
Ước có được phép nhiệm mầu
Cầu kiều phu thê anh bắc
Dẫu rằng ở nơi xa lắc
Mà lòng gần lắm người ơi.
Dẫu trời làm hạt mưa rơi
Tình yêu trong em nắng mượt
Một điều giản đơn em ước
Rằng "sỏi đá cũng cần nhau".
Trương Thị Hằng Nga @ 23:20 17/09/2010
Số lượt xem: 1766
- Thơ (02/03/10)
- CHÙM THƠ CHO VALENTINE'S DAY (14/02/10)
- CHÚC TẾT (14/02/10)
- Ước Vọng (14/02/10)
- CA DAO QUANG TRI (16/01/10)

Các ý kiến mới nhất